Nội Dung
"Phụ thân, suy nghĩ của người không tồi. Nhưng, ta là một nam nhân."
Ta cạn lời nhìn thân phụ thân đang khóc lóc thảm thiết trước mặt mình.
"Chuyện gả thay Tiểu Huyên, phụ thân không cảm thấy hơi làm khó một nam nhi trai tráng như ta sao?"
Phụ thân tiếp tục khóc lóc thảm thiết.
"Không thể đẩy muội muội của con vào hố lửa đó được! Tên Nhiếp chính vương ốm yếu đó, mười năm nay không ai nhìn thấy dung mạo thật của hắn! Có lời đồn hắn hung thần ác sát, xấu xí vô cùng, Tiểu Huyên từ nhỏ đã yếu ớt, làm sao có thể chịu nổi nỗi giày vò này!"
Nói thì nói như thế.
Nhưng mà.
Ta xoa góc trán, đầu đau như búa bổ.
"Người ta là bị bệnh chứ không phải bị mù. Nam hay nữ... hắn chắc là không đến mức không phân biệt được chứ?"
"Ây."
Phụ thân nhìn thấy thái độ của ta nới lỏng, lập tức nở nụ cười.
Ông vỗ vai ta: "Ngộ nhỡ thì sao."
Blog có tính năng bình luận theo đoạn, bình luận không cần đăng nhập, các babi cứ thoải mái nói nhennn, iuuu.
Babi dán đoạn mã đã được hệ thống tự động sao chép NGAY TRƯỚC nội dung bình luận, mục đích để hệ thống ghi nhận bình luận ở đoạn nào ó
Truyện trong nhà đều do Đùng tự mần và check var xong mới đăng, nếu bbi thích truyện và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~
0 Nhận xét