[Vượt Qua Sông Dài Biển Rộng__] Chương 5

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu nghiêng vào, rọi xuống ga giường trắng tinh một vệt sáng màu vàng ấm áp.

Tôi nhìn chằm chằm vệt sáng đó hồi lâu, lâu đến mức tiếng hít thở của Mẫn Sanh cũng trở nên rõ ràng trong không khí.

"Không cần đâu."

"Giữa chúng ta không có gì để nói cả."

Tay tôi dưới chăn siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.

"Anh là bạn trai của anh tôi, thân phận của chúng ta không thích hợp để ở riêng với nhau."

Phòng bệnh an tĩnh vài giây, an tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng nước thuốc nhỏ giọt trong ống truyền.

Rõ ràng anh trai cũng cảm thấy yêu cầu của Mẫn Sanh thật khó hiểu, cảnh giác nhìn hắn một cái, đang định lên tiếng đuổi người thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.

Một thiếu niên mặc áo vệ y màu trắng hùng hổ xông vào, trong ngực ôm một bó hoa hướng dương lớn gần như che khuất cả khuôn mặt.

Mái tóc ngắn màu nâu vàng bồng bềnh lộ ra từ phía trên bó hoa, giống như một con chó cỡ lớn lông xù.

"Lâm Trạch! Nghe nói anh bị thương! Tôi cố ý..."

Lời cậu ấy vừa nói được một nửa thì đã kéo bó hoa xuống một chút, lộ ra khuôn mặt rực rỡ nắng ban mai.

Đường nét trên gương mặt thiếu niên vẫn chưa nảy nở hoàn toàn, nhưng đã có vẻ đẹp khiến người ta không thể dời mắt. Đôi mắt đó sáng như chứa cả bầu trời đầy sao, nhìn tôi chằm chằm, nụ cười trên khóe miệng gần như kéo đến tận mang tai, lộ ra hai răng khểnh nhỏ sắc nhọn.

"Anh chính là Lâm Trạch? Quả nhiên đẹp giống như trên ảnh."

Tôi sững sờ, chạm phải ánh mắt nóng bỏng không chút che giấu của cậu ấy mới chợt phản ứng lại: "Thẩm Dục?"

"Gọi tôi là A Dục là được rồi."

Cậu ấy nhét bó hoa hướng dương vào lòng tôi, bó hoa mang theo sự mát mẻ của sương đêm.

Cậu ấy hoàn toàn phớt lờ hai người khác trong phòng bệnh, tự nhiên như đã quen thân từ lâu mà kéo ghế ngồi xuống bên mép giường rồi chống cằm nhìn tôi, dáng vẻ nghiêng đầu giống hệt một con mèo tò mò.

"Dì nói anh bị hoảng sợ nên bảo tôi đừng vội đến tìm anh, nhưng tôi thật sự đợi không nổi nữa. Khi nào anh xuất viện? Tôi dẫn anh đi ăn món ngon, tôi nhớ ở thành phố A có một cửa hàng vô cùng tuyệt vời. Trước cửa có một con mèo cam béo như một quả bóng, vô cùng đáng yêu."

Lúc cậu ấy nói chuyện thì cả người tỏa ra sự thích thú nhiệt liệt không biết kiềm chế, trong lòng trong mắt đều là tôi, không chút che đậy cũng không chút phòng bị.

Tôi nhìn khuôn mặt tràn đầy sức sống của cậu ấy, có cảm giác hoảng hốt không chân thật.

Kiếp trước, thiếu niên này có lẽ chính là tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm mà anh trai gặp ở nước F.

Anh trai từng nhắc đến cậu ấy vài câu trên điện thoại, nói cậu ấy "giống như một mặt trời, sưởi ấm cả thời tiết âm u lạnh lẽo của nước F".

Mà giờ phút này, mặt trời đó đang chống cằm cười với tôi, trong đồng tử phản chiếu hình bóng tôi, vừa sáng ngời vừa thẳng thắn.

"Được," Tôi nghe thấy mình nói, khóe miệng bất giác cong lên một cái: "Đợi khi xuất viện, tôi sẽ dẫn cậu đi dạo khắp nơi nhé."

Mắt Thẩm Dục càng sáng hơn: "Quyết định vậy nhé! Quyết định vậy nhé! Ngoéo tay!"

Cậu ấy thật sự chỉa ngón út ra, vẻ mặt nghiêm túc đợi tôi.

Tôi bị tính trẻ con của cậu ấy chọc cho bất đắc dĩ, vươn tay ngoéo tay với Thẩm Dục. Cậu ấy lập tức nở nụ cười thỏa mãn giống như nhặt được báu vật to lớn ngập trời nào đó.

Phía sau truyền đến một tiếng động vô cùng nhỏ.

Tôi liếc mắt nhìn, trong khóe mắt thấy Mẫn Sanh đã lùi về phía cửa sổ từ lúc nào, ngón tay bấu sâu vào lòng bàn tay, khớp xương trắng bệch, móng tay gần như khảm vào trong thịt.

Hàm dưới của hắn siết chặt, yết hầu lăn lộn lên xuống một cái, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngón tay đang ngoéo lấy nhau của tôi và Thẩm Dục. Giống như muốn khắc sâu hình ảnh đó vào đáy mắt, lại giống như hận không thể khoét bỏ nó đi.

Tôi không biết tại sao hắn lại để lộ biểu cảm đó.

Nhưng tôi cũng không muốn biết.

Mấy ngày tiếp theo, tôi thực hiện nhiệm vụ "tiếp đãi Thẩm Dục", dẫn cậu ấy đi chơi khắp thành phố A.

Cậu ấy giống như một mặt trời nhỏ vĩnh viễn không biết mệt, thể lực tốt đến kinh người. Kéo tôi lượn từ phía đông thành phố đến phía tây thành phố, vừa đi vừa ríu rít kể chuyện thú vị ở nước F.

Kể hồi nhỏ cậu ấy bị lạc đường trong trang viên, lúc quản gia tìm thấy thì cậu ấy đang ngồi xổm trong vườn hoa cho thỏ ăn; kể ngày anh cả kết hôn cậu ấy uống nhiều rượu hoa quả quá nên làm ầm ĩ đòi trèo cây hái sao, kết quả ngã từ trên cây xuống sứt mất một góc răng cửa; kể lần đầu tiên cậu ấy nhìn thấy ảnh chụp của tôi đã vô cùng vui vẻ, bị anh cả tát một cái vào ót mắng cậu ấy "không có tiền đồ".

Lúc nói chuyện cậu ấy vẫn luôn nghiêng đầu nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh. Giống như sợ tôi mất tập trung, cách một lát Thẩm Dục sẽ gọi một tiếng "Lâm Trạch Lâm Trạch" để xác nhận tôi đang nghe.

Thỉnh thoảng sẽ đột nhiên im lặng, nghiêm túc nhìn tôi một cái rồi sau đó nhẹ nhàng nói "Anh cười rộ lên thật xinh đẹp".

Chúng tôi đi dạo bên bờ sông, gió đêm thổi rối tung mái tóc cậu ấy.

Cậu ấy đột nhiên dừng lại rồi xoay người đối mặt với tôi, hai tay giấu sau lưng, hơi cúi người xuống, ngửa đầu nhìn tôi.
Góc kiếm xèn mua raw ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Truyện trong nhà đều do Đùng tự mần và check var xong mới đăng, nếu bbi thích truyện và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Ứng dụng hiện tại không hỗ trợ đọc truyện

Bé iu nhấn nút ba chấm trên góc trên bên phải

Sau đó nhấn mở bằng trình duyệt bên ngoài để đọc truyện nhén

×

Góc năn nỉ follow

Nếu bạn cùng gu truyện tẻn tẻn
Thì follow page để cập nhật truyện mới siu hay nhé ✨

Đi tới Facebook để follow
Đã follow rồi nhen
Tùy Chỉnh Giao Diện