[Sếp Tôi Là Một Con Rắn__] Chương 8

Hoắc Nghiễn.

Diêm vương mặt lạnh, cấp trên trực tiếp, tư bản đen tối, bóc lột sức lao động của tôi.

Chính là người chồng yêu đương qua mạng mỗi ngày gọi tôi là cục cưng trên WeChat, dỗ tôi ngủ, nghe tôi than phiền lãnh đạo.

Một mặt là sự sợ hãi bị cấp trên bắt gặp hiện nguyên hình, một mặt khác là dốc toàn bộ tình cảm lại phát hiện là một trò cười nực cười.

Tôi càng nghĩ càng giận, mang theo giọng điệu nức nở tố cáo: "Anh có phải bị bệnh rồi không... Vì trả thù tôi đi làm lười biếng sao? Cố ý giả vờ làm cư dân mạng để lừa gạt tình cảm của tôi? Sao anh lại độc ác như vậy chứ hu hu hu..."

Tôi khóc đến mức thở hổn hển, hai cái tai thỏ trên đỉnh đầu cũng theo đó mà xẹp lép xẹp lép, một cục đuôi ngắn phủ đầy lông nhung ở xương cụt bất an cọ xát trên đá.

Hơi thở của Hoắc Nghiễn đột ngột trầm xuống.

"Đừng khóc, cục cưng." Hắn ngồi xổm xuống trước mặt tôi, ngay sau đó, một bàn tay lớn phủ lên đầu thỏ của tôi, động tác rất nhẹ xoa bóp hai cái sau mang tai tôi, dọc theo lông nhung mà an ủi.

"Là lỗi của anh. Anh không phải cố ý muốn lừa em. Lúc đầu anh không biết là em." Yết hầu hắn nặng nề lăn lộn một cái, hơi thở phả lên trán tôi, tiếp tục nói.

"Nhưng mà đợi lúc anh biết thì em đã mắng anh không còn chỗ nào tốt ở trên WeChat rồi. Em ghét anh ngoài đời thực như vậy, nếu thẳng thắn nói ra thân phận thì anh sợ em trực tiếp không cần anh nữa, chia tay với anh, vì vậy anh không dám nói. Vốn dĩ lần liên hoan này chính là cố tình chọn quán chay cho em, anh muốn mọi người đều ở đó, ở trong môi trường có cảm giác an toàn mà nói cho em biết, sẽ không làm em xuất hiện phản ứng sợ hãi căng thẳng..."

Hắn đang giải thích.

Nhưng mà trong đầu tôi như một đống hồ nhão, cái gì cũng không nghe lọt.

Thật khó chịu.

Lửa của thời kỳ động dục cộng thêm cồn thiêu đốt làm chỗ sâu trong bụng dưới của tôi chua xót đến mức sắp tan chảy.

Tầm nhìn bị nước mắt làm nhòe rất khó chịu, tôi nức nở chớp chớp mắt.

Sau đó, cứ như vậy mà nhìn chằm chằm vào vị trí một cục nhô lên siêu kinh người ở chỗ khóa quần âu phục lúc Hoắc Nghiễn ngồi xổm xuống, có.

Nước mắt đột nhiên ngừng lại.

Tôi chớp chớp đôi mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào vị trí đó mà nuốt một ngụm nước bọt.

Vừa xấu hổ vừa thèm thuồng.

Không biết lấy dũng cảm từ đâu ra.

Mang theo tâm lý trả thù, anh lừa gạt tình cảm của tôi tôi liền ngủ cơ thể anh, tôi mạnh mẽ nhào tới trước.

...

Chuyện sau đó thì tôi không nhớ rõ lắm.

Chỉ nhớ tôi sụp đổ khóc lớn, tai rũ xuống lưng hắn lắc lư qua lại, cực kỳ ấm ức hỏi: "Tôi rõ ràng đã xịt cả một chai nước hoa phòng rắn, tại sao một chút tác dụng cũng không có!?"

Chóp đuôi của Hoắc Nghiễn lặng lẽ quấn lên.

Hắn thè lưỡi rắn bên tai tôi, giọng điệu khàn khàn lại nguy hiểm: "Thỏ con, cậu không biết sao?"

"Mùi vị này với loài rắn... quả thật là đang phát ra tín hiệu tìm bạn tình."

Trước khi ngất đi, tôi chỉ suy nghĩ hai chuyện.

Chuyện thứ nhất, tôi phải lên Yêu Bảo hoàn trả tiền nước hoa.

Chuyện thứ hai, cuối cùng tôi cũng biết tại sao chỗ đó của hắn lại lớn hơn cả củ cà rốt cỡ lớn nhất rồi!

Hu hu hu, tại sao rắn lại có hai cái chứ.

Quả nhiên độc ác!

Góc kiếm xèn mua raw ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Truyện trong nhà đều do Đùng tự mần và check var xong mới đăng, nếu bbi thích truyện và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Ứng dụng hiện tại không hỗ trợ đọc truyện

Bé iu nhấn nút ba chấm trên góc trên bên phải

Sau đó nhấn mở bằng trình duyệt bên ngoài để đọc truyện nhén

×

Góc năn nỉ follow

Nếu bạn cùng gu truyện tẻn tẻn
Thì follow page để cập nhật truyện mới siu hay nhé ✨

Đi tới Facebook để follow
Đã follow rồi nhen
Tùy Chỉnh Giao Diện