[Sau Khi Tro Tàn Nguội Lạnh__] Chương 11

17.

Về nhà ăn cơm xong, tôi ủ rũ cuộn mình trên ghế sô pha ngẩn người.

Không bao lâu liền rơi vào một vòng ôm ấm áp.

"A Nguyện." Lạc Tây Nhiên ôm lấy tôi, lo lắng nhíu mày: "Cậu bị ốm à? Hôm nay ăn ít quá, hơn nữa trông cậu có vẻ không có tinh thần."

Hắn đưa tay sờ lên trán tôi: "Có phải có chỗ nào không thoải mái không? Tôi bảo bác sĩ đến xem cho cậu nhé?"

"Không sao đâu, không có ốm."

Tôi vùi mình vào lòng hắn, cũng ôm lấy hắn: "Chỉ là tâm trạng hơi không tốt."

"!" Lạc Tây Nhiên hoảng hốt đổi sắc mặt.

"Chuyện nghiêm trọng như vậy. Đã xảy ra chuyện gì rồi A Nguyện, có phải có người bắt nạt cậu không? Hay là công việc làm cậu mệt mỏi? Thật ra cậu không đi làm cũng hoàn toàn không có vấn đề gì, tiền của chúng ta chắc chắn đủ tiêu. Hay là xin nghỉ một thời gian, chúng ta đi du lịch giải sầu nhé?"

Tôi chưa kịp phản ứng thì đề tài lại lan sang đi du lịch rồi.

Cười cười nói với hắn: "Không khoa trương như vậy đâu. Không sao, tôi nghỉ ngơi một lát là tốt rồi."

Lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của hắn, tâm trạng của tôi dần dần bình tĩnh lại.

Hai người không ai lên tiếng, lặng lẽ nép vào nhau.

Không biết qua bao lâu, tôi mới nhỏ giọng mở miệng nói: "Thật ra, quan hệ của tôi và người nhà không tốt lắm."

Lạc Tây Nhiên ngẩn ra: "Nhà họ Giản?"

"Sinh nhiều như vậy không biết cân bằng sao."

Lạc Tây Nhiên mấy năm trước sống ở nước ngoài, không biết một số tin tức trong giới cũng bình thường, nếu không chắc chắn sẽ nghe được vài lời đồn đại.

Tôi thành thật nói: "Thật ra tôi không phải con cái nhà họ Giản."

Tôi đơn giản nói tình cảnh của tôi và Giản Tinh cho hắn biết.

Lạc Tây Nhiên im lặng một lát, nói: "Lần trước ở bữa tiệc tôi đã thấy mấy người bọn họ ở bên kia cười nói vui vẻ, ngứa đòn vô cùng. Tưởng là tôi nhạy cảm, bây giờ nghĩ lại lúc đó tôi quả thật không thoải mái. Đó là do bọn họ không có phúc phần."

Người đàn ông cúi đầu dịu dàng hôn lên khóe môi tôi: "Sau này tôi chính là người nhà của cậu. Còn có mẹ tôi và bố tôi. Đợi bọn họ về nước thì tôi sẽ dẫn cậu đi gặp bọn họ. Biết tôi tìm được một người bạn trai tốt như vậy, bọn họ nằm mơ cũng cười tỉnh."

Tôi không khỏi căng thẳng: "Anh nói chuyện của chúng ta với chú dì rồi sao? Ờm, phản ứng của họ thế nào? Có không đồng ý không..."

"Tất nhiên là không." Lạc Tây Nhiên nói: "Lần nào tôi đăng ảnh chụp chung của hai đứa mình, bọn họ thả tim nhanh hơn ai hết. Còn nói tôi tìm được cậu là nhờ mộ tổ tiên bốc khói xanh."

Tôi bị chọc cười, ngẩng đầu cũng hôn lên môi hắn.

Rồi lui ra sau nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Không phải đâu. Có thể ở bên anh, là sự may mắn của em."

Có lẽ là ông trời thương xót cuộc sống trước đây của tôi thật sự quá tồi tệ, mới có thể để tôi gặp được một người trong mắt đều là tôi như vậy.

"A Nguyện..."

Hầu kết Lạc Tây Nhiên lăn lộn, nồng nhiệt hôn tới.

"Ưm."

Hắn đè ép khiến thân thể tôi hơi nghiêng, ngã xuống ghế sô pha.

Lòng bàn tay đỡ gáy tôi, động tác mãnh liệt.

Thân thể kề sát rất nhanh đã sinh ra hơi nóng.

Hôn hồi lâu, Lạc Tây Nhiên mới lưu luyến lui ra một chút, kề sát bên tai tôi khàn giọng nói: "Ngày mai cuối tuần, đêm nay chúng ta có thể lâu một chút."

Tôi ngơ ngác chớp mắt.

"Chúng ta làm chuyện thoải mái một chút, có phải A Nguyện sẽ không có thời gian nghĩ đến chuyện không vui không."

Giây tiếp theo, thân thể bị ôm ngang hông, tôi vội vàng giơ tay ôm lấy cổ hắn.

Trong phòng ngủ, hai bóng người dưới ánh đèn ấm áp đan xen.

Tiếng thở dốc dồn dập, nhiệt độ cơ thể của nhau và mỗi khoảnh khắc chạm vào...

Đều khiến tôi run rẩy không ngừng.

Tôi quả thật không có tâm tư nghĩ đến chuyện khác nữa, cuối cùng gần như là mệt mỏi ngất đi.

Một đêm không mộng mị.

18.

Cuối tuần chúng tôi lại ra ngoài hẹn hò.

Lần này đi công viên giải trí.

Tôi rất lâu rất lâu rồi chưa đi công viên giải trí.

Trong ký ức, đời này vào năm tôi 15 16 tuổi thì bố mẹ đã dẫn đám người Giản Tinh đi một lần.

Tất nhiên không dẫn tôi theo.

Hôm đó tôi một mình ở nhà, làm bài tập thay cho Giản Tinh.

Căn nhà rộng lớn vô cùng trống vắng, trong lòng tôi cũng trống rỗng.

Nhưng lần này không giống vậy, người bên cạnh từng chút một lấp đầy sự trống rỗng trong lòng tôi.

"A Nguyện, chúng ta đội cái này đi." Lạc Tây Nhiên hưng phấn đội một chiếc cài tóc hình động vật nhỏ nhắn tinh xảo lên đầu tôi: "Cái này nhìn là biết đồ đôi rồi."

Trong gương, hai chúng tôi dựa sát vào nhau, đội chiếc cài tóc vô cùng đáng yêu giống hệt nhau.

Lạc Tây Nhiên giơ điện thoại lên: "Cái này đẹp, chúng ta chụp trước gương đi."

Không biết nên bày tư thế gì, tôi giơ tay chữ V muôn thuở.

Bóng dáng hai người đọng lại trong điện thoại.

Hôm nay thời tiết rất tốt, không lạnh không nóng, thỉnh thoảng có ánh nắng.

Xếp hàng chơi vài trò chơi xong, tôi có hơi mệt.

Mua kem hai người vừa đi vừa ăn, định tìm một nhà hàng ăn uống.

Lạc Tây Nhiên dắt tay tôi đi, ngoại trừ lúc trải nghiệm trò chơi thì hắn gần như chưa từng buông tay tôi ra.

Tôi cũng quen với việc được nắm tay.

Trên đường, như có linh cảm, tôi vô tình nhìn về một hướng.

Bất ngờ nhìn thấy Giản Dực và Giản Tinh.

Giản Tinh dường như không chú ý đến tôi, nhưng Giản Dực nhìn thấy tôi rồi.

Ánh mắt nhìn chằm chằm trên người tôi, sắc mặt âm trầm.

Chỉ nhìn một cái, tôi liền tỏ ra như không có chuyện gì mà thu hồi ánh mắt.

Lúc tan làm vào thứ hai, tôi đụng mặt Giản Dực ở cổng.

Anh ta dựa vào chiếc xe sang màu đen thường lái, trên mặt không có biểu cảm gì.

Ngăn tôi lại lúc tôi đi ngang qua: "Về nhà cùng tôi."

Tôi theo bản năng lùi về sau hai bước: "... Không đâu, tối nay tôi có việc."

"Gần đây mày có lúc nào rảnh rỗi không?" Giản Dực mỉa mai nhếch khóe môi, vậy mà lại không tức giận.

Hắn hiếm khi nói chuyện nhẹ nhàng: "Về một chuyến đi. Chúng ta chỉ muốn nói chuyện tử tế với mày, có hiểu lầm gì mọi người nhân cơ hội này nói rõ ràng."
Góc kiếm xèn mua raw ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Truyện trong nhà đều do Đùng tự mần và check var xong mới đăng, nếu bbi thích truyện và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Ứng dụng hiện tại không hỗ trợ đọc truyện

Bé iu nhấn nút ba chấm trên góc trên bên phải

Sau đó nhấn mở bằng trình duyệt bên ngoài để đọc truyện nhén

×

Góc năn nỉ follow

Nếu bạn cùng gu truyện tẻn tẻn
Thì follow page để cập nhật truyện mới siu hay nhé ✨

Đi tới Facebook để follow
Đã follow rồi nhen
Tùy Chỉnh Giao Diện