[Ngốc Cũng Có Phúc Của Ngốc__] Chương 10

Vốn dĩ tôi muốn cười hắn, không có rất nhiều rất nhiều tình yêu nhưng mà có rất nhiều rất nhiều tiền rồi, cậu hãy biết đủ đi.

Nhưng mà chạm phải ánh mắt của hắn, tôi lại theo bản năng đau lòng.

"Giang Chấp, cậu thật đáng thương."

Tôi kìm nén nước mắt, nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

Giang Chấp ôm lại tôi: "Ừm, tôi thật đáng thương."

Đồ đáng thương.

Tôi khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem bôi lên quần áo hắn.

Chắc là chảy quá nhiều nước mắt, có hơi thiếu oxy, đầu óc cũng trở nên mơ hồ.

Giọng nói của Giang Chấp lại vang lên: "Cậu có muốn cưỡi ngựa lớn không?"

Tôi suýt chút nữa thì cười tỉnh.

"Cũng đâu phải là thảo nguyên, lấy đâu ra ngựa lớn để cưỡi--"

Không đúng.

Con ngựa này không phải con ngựa kia.

Trời đất quay cuồng.

Tôi ngồi dạng chân trên eo Giang Chấp, hai tay chống trên ngực hắn, bốn mắt nhìn nhau cùng hắn.

Tỉnh ngủ hoàn toàn.

Tôi hơi bị cộm, mạnh mẽ nghiêng đầu, theo bản năng chui xuống dưới.

Lại bị cố định chặt eo, khiến tôi buộc phải thừa nhận nhiệt độ nóng bỏng kia.

"Lục Dư, cậu nhìn tôi."

Tôi cúi đầu.

Đôi mắt màu xanh băng của Giang Chấp phản chiếu ánh nước mê ly, yết hầu không ngừng trượt lên xuống, trên làn da trắng nõn bị tôi cào ra vết đỏ.

Hắn kéo cổ tay tôi qua, đặt bên miệng vừa hôn vừa cắn.

"Anh trai, anh thương hại em đi."

Sợi dây cuối cùng trong đầu lặng lẽ đứt mất rồi.

Sóng biển cuộn trào, con thuyền ở trung tâm mãi không cập bờ được.

Hai mái chèo cố gắng vung về phía trước, lại bị sóng trào đánh càng ngày càng xa.

"Anh trai, chỉ thương hại một mình em có được không? Đừng nhìn người khác có được không?"

Tôi bị cuốn đến mức bất giác chảy ra nước mắt sinh lý, người lái đò vẫn đang không ngừng truy hỏi.

Không nhận được câu trả lời mong muốn, lại bắt đầu làm loạn, dùng sức khuấy động mái chèo.

Boong tàu không chịu nổi sức lực, phát ra tiếng cọt kẹt cọt kẹt.

"Anh trai đồng ý rồi."

Hắn dùng sức ôm chặt tôi, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.

"Thật ngoan."

16.

Ngoại truyện: Góc nhìn của Giang Chấp

Tôi có được Lục Dư rồi.

Giống như một giấc mơ.

Lúc ban đầu tôi nhìn cậu ấy cực kỳ không vừa mắt.

Ngày nào cũng chỉ biết cười hì hì, sách cũng không đọc, lại còn thích trèo cửa sổ nhà tôi.

Rõ ràng bản thân không nói lý mà còn bày ra bộ dạng lý lẽ hùng hồn.

Thật sự rất đáng ghét.

Tôi không muốn chơi với cậu ấy, cho nên cậu ấy vừa đến nhà tôi tôi đã đi gọi bố cậu ấy.

Ở bên ngoài cậu ấy là tên khốn kiếp thế nào, nhìn thấy bố cậu ấy liền thành thật như chim cút.

Vốn dĩ tưởng trị cậu ấy hai lần thì cậu ấy sẽ không đến làm phiền tôi nữa.

Nhưng mà tôi không ngờ, cậu ấy lưu ban hai năm lại vừa vặn lưu ban đến lớp của tôi.

Mỗi ngày ngoại trừ đi học và ngủ, thời gian còn lại chính là đến lắc lư trước mặt tôi.

"Giang Chấp, chúng ta ra ngoài chơi bóng đi."

"Giang Chấp, đi đến căng tin không?"

"Giang Chấp, đi vệ sinh không?"

"Giang Chấp, sao cậu lại xinh đẹp như vậy?"

"Giang Chấp Giang Chấp......"

Tôi phiền não bịt chặt lỗ tai.

Cậu ấy thật sự rất ồn ào.

Nhịp đập trái tim tôi cũng bị cậu ấy làm ồn đến mức rối loạn rồi.

......

Góc kiếm xèn mua raw ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Truyện trong nhà đều do Đùng tự mần và check var xong mới đăng, nếu bbi thích truyện và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Ứng dụng hiện tại không hỗ trợ đọc truyện

Bé iu nhấn nút ba chấm trên góc trên bên phải

Sau đó nhấn mở bằng trình duyệt bên ngoài để đọc truyện nhén

×

Góc năn nỉ follow

Nếu bạn cùng gu truyện tẻn tẻn
Thì follow page để cập nhật truyện mới siu hay nhé ✨

Đi tới Facebook để follow
Đã follow rồi nhen
Tùy Chỉnh Giao Diện