7.
Tiệc đính hôn được tổ chức ở nước ngoài.
Nhẫn do chó tặng.
Là chiếc nhẫn lớn hơn.
Phó Văn Thâm lại cầu hôn một lần nữa, lại quỳ một gối xuống một lần nữa.
Thầy chủ trì hỏi chúng tôi quen nhau như thế nào.
Tôi gãi đầu, cẩn thận nhớ lại bộ dạng xấu xí lúc hơi say say ngày đó, trợn mắt nhìn Phó Văn Thâm cầu cứu.
Phó Văn Thâm không vội vàng, cầm micro tuyên bố với thế giới: "Tôi và Phương Gia Phong đi đến trường của bọn họ chơi bóng, thấy cậu ấy không về nhà vào kỳ nghỉ Quốc khánh, đi ngang qua, nhất kiến chung tình. Không nhịn được nên tìm bạn bè làm người dẫn đường, hẹn cậu ấy ra ngoài chơi."
Tôi há hốc mồm.
Kỳ nghỉ Quốc khánh năm đó tôi chỉ ra ngoài đúng một lần.
Không rửa mặt không đánh răng, chỉ để lấy kiện hàng AJ nhịn ăn nhịn mặc ba tháng mới mua được, mặc bộ đồ ngủ Tigger cũ đến mức đóng lớp.
Phó Văn Thâm anh thật đáng sợ...
Tôi muốn khóc, nhưng khóc trước mặt người ngoài thì mất mặt quá.
Sau khi nghi thức kết thúc.
Phó Văn Thâm cùng bạn bè đi chơi golf.
Mẹ hắn đột nhiên tìm người gọi tôi đến phòng bà ấy, nói muốn nói chuyện một chút với tôi.
Da đầu tôi tê rần.
Chẳng lẽ là nhớ ra chuyện phí chia tay, muốn tôi trả tiền sao?
Tôi run rẩy bước vào cửa, Brian liền lao đến chân tôi, hưng phấn sủa hai tiếng.
Mẹ nói thẳng: "Brian đã mười tuổi rồi, nhưng sức khỏe vẫn khá tốt, là lúc mẹ và ba nó chưa ly hôn đã nuôi, sau khi ly hôn ba nó mang chó đi Mỹ."
"Con có biết Phó Văn Thâm dị ứng với lông mèo và lông chó không?"
Tôi ngẩn người: "Anh ấy chưa từng nói."
Người phụ nữ tao nhã này nhìn về phía cửa sổ thở dài: "Mẹ và ba nó ly hôn cũng vì chuyện này, chúng ta đều bận rộn công việc, muốn nuôi một con chó để bầu bạn với nó, nhưng không biết nó dị ứng với chó."
Bà nói.
Phó Văn Thâm rất thích cún nhỏ, nhưng biết mình dị ứng, nên giữ khoảng cách với chó nhỏ.
Mỗi lần Brian lao tới đều né tránh.
Cún nhỏ không hiểu, cún nhỏ đau lòng.
Phó Văn Thâm nhìn cún nhỏ ngày càng trầm cảm, có lòng nhưng không có sức.
Cho đến sau lần sinh nhật lần thứ mười sáu nhưng cha mẹ cũng vắng mặt, hắn ngồi trước một chiếc bánh kem nhiều năm như một, bắt đầu đồng cảm với con cún nhỏ trong nhà.
Bỏ tiền nuôi mày, nhưng không dụng tâm yêu mày.
Chuyện này hình như không đúng.
Hắn lần đầu tiên ôm chó lên giường đi ngủ.
Brian hưng phấn tiểu đầy ra thảm.
Nhưng Phó Văn Thâm ngày hôm sau đã dị ứng nghiêm trọng phải nhập viện.
Cha mẹ tụ họp bên ngoài phòng bệnh đơn, bùng nổ cuộc cãi vã dữ dội nhất từ trước đến nay.
Mẹ nói: "Anh chưa bao giờ quan tâm đến con trai!"
Ba nói: "Cô làm mẹ chẳng lẽ không nên quan tâm hơn sao!"
Hai người cãi nhau qua lại.
Phó Văn Thâm thì ngồi trên giường bệnh nhìn cây cam yên tĩnh bên ngoài cửa sổ.
Cách một cánh cửa, nuốt thông tin cha mẹ ly hôn vào trong bụng.
Sau này Phó Văn Thâm đã không còn mẫn cảm với lông động vật.
Nhưng cũng không nuôi thú cưng nữa, cá cũng không có.
Màu mắt của mẹ rất nhạt, khi bà nhìn người, giống như nhẹ nhàng từ chối cả thế giới.
Nhưng bạn lại có thể cảm nhận được tình cảm nồng đậm của bà ấy.
Bà rốt cuộc cũng đi vào vấn đề chính: "Mẹ hy vọng con và Phó Văn Thâm ở bên nhau bởi vì tình yêu. Nếu không chúng ta thật sự sẽ không đồng ý để một đứa con trai kết hôn với nó."
"Hai đứa tương đối bù trừ cho nhau, gia đình con có tình yêu nhưng thiếu tiền, nó có tiền nhưng thiếu tình yêu."
Bà ấy tự giễu cười cười: "Mẹ nói với con nhiều như vậy, không phải để con xót xa quá khứ của nó, mà là muốn nói với con, tình yêu duy nhất và dài lâu đối với nó rất quan trọng."
Tôi hình như đã hiểu rồi, ngơ ngác gật đầu.
Sau khi rời khỏi phòng, tôi theo địa chỉ tìm kiếm được trên mạng, chạy loạn xạ trong thành phố với những ngôn ngữ khác nhau.
Mặc bộ tây trang đính hôn.
Xông vào một quầy làm nhẫn thủ công, hì hục dùng phần mềm dịch thuật chạy theo thầy hướng dẫn làm nửa ngày, rốt cuộc cũng làm ra được một chiếc nhẫn xấu đến mức tệ hại.
Lúc tôi quay về đến khách sạn.
Phó Văn Thâm đã cuống đến mức muốn tìm người truy tìm khắp thành phố rồi.
Thấy tôi trở về, người thân bạn bè đều tản ra.
Tôi kéo Phó Văn Thâm đến phòng ngủ của chúng tôi, liên tục đẩy Brian luôn muốn liếm tôi ra, móc ra chiếc nhẫn kia từ trong túi.
Tôi quỳ chân trái xuống.
Sau đó lại nghĩ hình như là chân phải.
Tôi đổi qua đổi lại, cuối cùng quỳ cả hai xuống.
Giơ chiếc nhẫn xấu tệ hại không hề vì sự chân thành mà trở nên đẹp hơn kia lên.
Nói với Phó Văn Thâm: "Chồng ơi, anh có đồng ý lấy em không?"
Lông mày hắn lập tức giãn ra.
Loại cảm xúc muốn đánh tôi cũng lập tức tan thành mây khói.
Hơi muốn cười, lại muốn khóc, vừa kinh ngạc, vừa buồn bã.
Tôi đắn đo nửa ngày xem nên đeo nhẫn trước hay nói chuyện trước, cuối cùng chọn đeo nhẫn trước.
Tôi ngẩng đầu: "Em quá keo kiệt rồi, không nỡ mua chiếc nhẫn rất đắt, em mua nhẫn rất đắt cũng không có ý nghĩa gì, vì tiền tiêu vặt của em đều là do anh phát. Cho nên em đã làm một chiếc nhẫn độc nhất vô nhị trên thế giới, hơn nữa có thể đeo rất lâu."
"Trên mạng nói nhẫn là cụ thể hóa của xiềng xích hôn nhân."
"Anh có đồng ý khóa cả đời này trên người em không? Mặc dù em có thể không bằng ai cả, nhưng mà......"
Vành mắt Phó Văn Thâm đỏ hoe, vì thể diện mà miễn cưỡng giữ lại nước mắt.
Ôm tôi lên như nhổ củ cải, ném lên giường, vùi đầu vào bụng tôi thở sâu.
Bụng tôi nóng nóng.
Hắn khóc không có tiếng động, chỉ có bờ vai đang rung lên.
"Vưu Lạc Tinh......"
Tôi nhìn trần nhà, bị chó liếm đến mức mặt ngứa ngáy, nói: "Làm gì vậy?"
"Vưu Lạc Tinh."
"Em nghe thấy rồi."
"Anh đồng ý."
Tôi có chút vui mừng, kiêu ngạo nhướng khóe miệng: "Anh xem đi, em ngốc thì có ngốc một chút, nhưng vẫn rất có thủ đoạn đấy."
Hắn bị chọc cười, có lẽ là cảm thấy tôi ngốc, nên ghé tới hôn tôi một cái.
Chân tôi tự nhiên quấn lên eo hắn.
Khi đôi mắt nhìn nhau.
Nước mắt của hắn trượt đến khóe mắt tôi.
Giống như tôi đang khóc thay hắn.
Tôi nghĩ.
Hắn không thiếu tiền.
Nên chỉ cần sự chân thành vụng về của tôi thôi.
"......"
-END-
Mí cục dàng có thể follow face tui để tiếp tục đọc thêm truyện hay nè hehe
Nếu bbi thích truyện hề hề như này và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~
0 Nhận xét