[Đánh Dấu Bạn Đời'nt__] Chương 3

Cậu ấy do dự một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.

Trong hoa viên phía sau có trồng vài cây hòe. Gió thổi qua, hương thơm thoang thoảng đó lập tức trở nên nồng đậm hơn.

Ôn Thời Miễn đi bên tay phải của tôi, bước chân rất nhẹ và rất chậm. Tôi thích ứng với nhịp độ của cậu ấy rồi đi theo bên cạnh.

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ấy một cái.

Làn da vốn dĩ đã trắng nõn dưới ánh sáng trở nên gần như trong suốt. Lông mi của cậu ấy vừa đen nhánh vừa dài, khi rũ xuống sẽ in bóng hình quạt.

Tôi đột nhiên nhớ tới đêm phát sốt đó. Cậu ấy ở bên giường của tôi, thỉnh thoảng lại dùng khăn ướt lau mồ hôi trên trán tôi.

Lúc đó tôi sốt đến mức hồ đồ. Tôi hé nửa mắt liền nhìn thấy cậu ấy cúi đầu nhìn tôi, vẻ mặt dịu dàng lại lo lắng.

Tôi chưa từng có được ánh mắt này.

Lúc đó nhịp tim hình như đập nhanh hơn rất nhiều. Tôi đang nghĩ, bản thân đã sốt đến mức độ này rồi sao.

"Anh dâu." Tôi đột nhiên lên tiếng phá vỡ im lặng: "Nếu anh trai tôi làm ra một số chuyện khiến anh buồn bã, anh sẽ rời bỏ anh ấy chứ?"

Cậu ấy nghiêng đầu nhìn tôi một cái. Ánh mắt của cậu ấy có chút mờ mịt: "Anh ấy sẽ không đâu."

Tôi mím môi.

"Nếu như thì sao?"

Cậu ấy khựng lại.

Gió thổi qua cây hòe. Vài cánh hoa rơi xuống đầu vai cậu ấy, cậu ấy nghiêng đầu nhìn lướt qua rồi nhỏ giọng nói.

"Vậy thì chắc là anh sẽ rất buồn."

Khi cậu ấy nói câu này, tôi đột nhiên cảm nhận được một luồng dao động tinh thần lực cực kỳ yếu ớt lan tràn từ trên người cậu ấy qua đây.

Nó giống như một sợi tơ cực nhỏ đang thăm dò xâm nhập vào dây thần kinh của tôi.

Tôi sững sờ.

Đây là đồng cảm xúc sao?

Năng lực này chỉ tồn tại ở nhóm người có tinh thần lực thấp, nhưng mà không phải ai cũng có.

Bởi vì tinh thần lực của người điều khiển quá thấp, nếu sử dụng lên người khác trong tình huống không phòng bị thì sẽ không bị phát hiện.

Nhóm người này không thể dùng sức mạnh để áp chế người khác, cho nên chỉ có thể dựa vào năng lực đọc được cảm xúc chân thật này để phân biệt tốt xấu.

Từ đó bọn họ đạt được mục đích bảo vệ bản thân.

Tôi xoay mắt lặng lẽ nhìn cậu ấy.

Mà cậu ấy dường như đã nhận ra.

Khoảnh khắc đối diện với tôi, cậu ấy đã thu hồi luồng dao động đó rồi bình thản nói tiếp.

"Anh và anh trai em quen biết nhau từ rất lâu rồi. Anh ấy chưa từng ghét bỏ xuất thân của anh, cũng không chê bai tinh thần lực của anh thấp."

"Anh..." Cậu ấy dường như hơi khó mở miệng: "Nhiều năm như vậy, anh đã chịu đựng rất nhiều ánh mắt lạnh nhạt và lời mỉa mai. Anh trai em là người đầu tiên lên tiếng nói giúp anh, anh ấy cũng không mang lự kính xấu nhìn anh."

Nhớ tới lời càm ràm tối qua của anh trai.

Tôi nắm chặt nắm đấm. Nhưng mà trên mặt tôi lại không lộ vẻ bực bội.

Lúc trước anh trai đi tham gia tiệc đính hôn của con trai út nhà họ Ôn thì tình cờ bắt gặp Ôn Thời Miễn bị ông cụ sỉ nhục.

Hình như là thiếu gia nhà nào đó nhắm trúng Ôn Thời Miễn, đối phương muốn đụng vào cậu ấy. Cậu ấy đã phản kháng nên khiến cho ông cụ tức giận.

Ông cụ nói: "Mẹ của mày là gái mại dâm, tinh thần lực của mày lại thấp. Có người như vậy nhắm trúng mày thì mày nên kẹp chặt đuôi mà cảm kích chứ không phải bảo vệ lòng tự trọng đáng thương lại không đáng tiền đó của mày."

Lời nói vô cùng quá đáng đó khiến cậu ấy gần như không còn mặt mũi để đứng vững. Khi đó là anh trai tiến lên giúp cậu ấy giải vây.

Câu chuyện quá khứ này, tôi nghe anh trai nhắc lại không chỉ một lần.

Tôi thường xuyên tưởng tượng nếu người lúc trước đi đến đó là tôi thì tôi cũng sẽ giúp cậu ấy. Thậm chí tôi sẽ làm tốt hơn cả anh trai.

Tôi sẽ bảo vệ cậu ấy. Tôi sẽ không để cho bất kỳ ai bắt nạt cậu ấy nữa.

"Tiểu Vân? Em đang thẩn thờ sao?"

Giọng nói của cậu ấy kéo tôi trở về thực tại.

Tôi mới phản ứng lại bản thân đang đứng yên tại chỗ. Cậu ấy xoay người nhìn tôi ở phía trước.

Tôi bước hai bước đuổi theo.

"Không có chuyện gì đâu, anh dâu."

"Anh trai em gửi tin nhắn nói chúng ta có thể quay về rồi."

Tôi gật đầu: "Vậy thì đi thôi."

Cậu ấy xoay người lại. Tầm mắt của tôi rơi xuống vị trí sau gáy của cậu ấy.

Lớp da đó rất mỏng. Mặc dù đã dán miếng cách ly nhưng vẫn có hương hoa dành dành thoang thoảng tràn ra.

Tôi liếm răng nanh nhọn hoắt của mình.

Khi cắn rách, chắc là cậu ấy sẽ đau lắm nhỉ.
Góc kiếm xèn mua raw ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Truyện trong nhà đều do Đùng tự mần và check var xong mới đăng, nếu bbi thích truyện và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Ứng dụng hiện tại không hỗ trợ đọc truyện

Bé iu nhấn nút ba chấm trên góc trên bên phải

Sau đó nhấn mở bằng trình duyệt bên ngoài để đọc truyện nhén

×

Góc năn nỉ follow

Nếu bạn cùng gu truyện tẻn tẻn
Thì follow page để cập nhật truyện mới siu hay nhé ✨

Đi tới Facebook để follow
Đã follow rồi nhen
Tùy Chỉnh Giao Diện