[Hoàng Đế Và Bảo Bối Nhỏ_] Chương 9

Nhưng ta không thể nói ra, chỉ có thể gật đầu: "Con biết rồi mẫu thân."

Mùng chín tháng chín, đại điển đăng cơ.

Ta đứng trong hàng ngũ bách quan, mặc triều phục Thế tử mới may, từ xa nhìn ca ca từng bước đi lên đan bệ.

Hắn mặc miện phục thêu thập nhị chương văn, đội miện lựu có thập nhị chuỗi ngọc, từng bước vững vàng.

Những chuỗi ngọc khẽ đung đưa trước mắt hắn, khiến ta không nhìn rõ biểu cảm, nhưng dáng vóc ấy thật hiên ngang, ung dung, không cần giận dữ cũng toát lên vẻ uy nghiêm.

Khác hẳn với người anh từng đứng đợi đón ta ở cổng thư viện năm nào.

Lễ quan tuyên đọc chiếu thư tức vị, giọng nói vang dội trước điện Thái Hòa: "Trẫm thừa thiên mệnh, kế vị đại thống..."

Ta cúi đầu, nghe giọng nói ấy, đột nhiên thấy thật xa vời.

Không phải khoảng cách địa lý, mà là kiểu khoảng cách dù cố gắng thế nào cũng không chạm tới được.

Hắn ngồi trên chiếc ngai vàng đó, nhìn xuống quần thần, ánh mắt quét qua tất cả mọi người.

Ta không biết hắn có thấy ta không, có lẽ thấy, có lẽ không. Dù sao ta cũng không ngẩng đầu lên.

Sau khi đại điển kết thúc, bách quan lần lượt lui ra.

Ta đi theo dòng người ra ngoài, vừa đến Ngọ Môn thì một tiểu thái giám đuổi theo: "Tiểu Thế tử dừng bước, Bệ hạ mời người đến điện Càn Thanh gặp mặt."

Tim ta thắt lại. Điện Càn Thanh, tẩm cung của Hoàng đế.

"Bệ hạ có nói là chuyện gì không?"

"Bệ hạ không nói, chỉ dặn nô tài mời Thế tử qua đó."

Ta đứng dưới Ngọ Môn, nhìn mái ngói lưu ly của điện Càn Thanh xa xa lấp lánh dưới nắng, đột nhiên thấy ánh sáng ấy chói mắt vô cùng.

Đi thôi.

Điện Càn Thanh yên tĩnh hơn ta tưởng.

Không có đám cung nữ thái giám vây quanh, không có tấu chương chất cao như núi, chỉ có ca ca một mình ngồi trên sập bên cửa sổ.

Hắn đã thay miện phục, mặc một thân thường phục màu trắng trăng, tóc búi một nửa, tay cầm một chén trà.

Nghe tiếng bước chân, Hắn nâng mắt nhìn lên: "Niên Niên tới rồi."

Giọng điệu đó y hệt như ngày xưa.

Ta đứng ở cửa, không biết có nên hành lễ không. Theo lý mà nói quân thần đã định, gặp mặt phải quỳ, nhưng ta lại mơ hồ cảm thấy nếu mình quỳ thì ca ca sẽ nổi giận.

"Qua đây ngồi đi." Hắn vỗ vỗ chỗ bên cạnh sập: "Trà pha xong rồi, là loại Quân Sơn Ngân Châm đệ thích uống nhất."

Ta ngẩn ra: "Huynh còn nhớ đệ thích uống trà gì sao?"

Hắn nhìn ta một cái, ánh mắt đó hơi kỳ lạ, giống như ta vừa hỏi một câu rất ngớ ngẩn: "Chuyện của đệ, có chuyện gì ca ca không nhớ chứ?"

Ta bước tới ngồi xuống đối diện hắn. Giữa sập đặt một chiếc bàn nhỏ, bên trên bày bộ đồ trà và mấy đĩa điểm tâm.

Ta liếc mắt nhìn qua: bánh quế hoa, mứt hạnh nhân, bánh phù dung, toàn là những món ta thích.

"Nếm thử đi." Hắn nói: "Ngự thiện phòng làm đấy, không biết có hợp khẩu vị đệ không."

Ta cầm một miếng bánh quế hoa cắn một miếng, ngọt lịm.

Nhưng không hiểu sao, vị ngọt ấy dần dần trở nên hơi đắng.

"Ngon không?"

"Dạ."

"So với tiệm phía tây thành thì thế nào?"

"Cũng xấp xỉ ạ."
Góc kiếm xèn mua raw ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Nếu bbi thích truyện hề hề như này và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Ứng dụng hiện tại không hỗ trợ đọc truyện🔥

Bé iu nhấn đồng ý đổi trình duyệt để đọc truyện nha.

×

Góc năn nỉ follow

Nếu bạn cùng gu truyện tẻn tẻn
Thì follow page để cập nhật truyện mới siu hay nhé ✨

Đi tới Facebook để follow
Đã follow rồi nhen
Tùy Chỉnh Giao Diện