[Cún Bông Nhỏ Ôm Ôm] Chương 4

Hắn đứng trong gió đêm, cả người mỏng manh như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cuốn đi.

Nhưng cảm xúc và hận ý của hắn lại nặng nề như vậy.

Hắn nói: “Phó Tầm An, trên đời này người em hận nhất là anh.”

Rất nhiều đêm về sau, tôi đều bị câu nói này đánh thức khỏi giấc mơ.

Trước mắt hiện lên ánh mắt đau đớn tuyệt vọng của Đồng Du Ân.

Tôi hoảng loạn ôm lấy con chó trắng nhỏ của mình, hết lần này đến lần khác nghe hắn nói yêu tôi.

Tôi hiểu, dù có khó khăn đến đâu rồi cũng sẽ qua. Mặt trời ngày mai vẫn sẽ mọc như thường lệ.

Chỉ là nỗi đau khắc cốt ghi tâm đó, dù thời gian có làm nhạt đi thế nào cũng không biến mất, chỉ là không còn đại hỉ đại bi nữa, ngược lại càng như xương cá mắc cổ.

Phòng làm việc càng lúc càng phát triển, tôi và Trình Nghiễn nhận thêm một cổ đông là Tống Dương, một người rất có mắt nhìn đầu tư và nhiều quan hệ.

Phòng làm việc dời địa chỉ, công ty của chúng tôi cũng bắt đầu có quy mô.

Thỉnh thoảng lúc xã giao, tôi sẽ nghe người khác nhắc đến Tiểu Đồng tổng.

“Hắn còn trẻ vậy mà ghê thật đấy.”

Có người khinh thường cười nhạt: “Ghê gì chứ? Chẳng qua đầu thai tốt thôi. Làm gì cũng có người chống lưng, vừa ra tay đã là dự án mấy chục tỷ, căn bản không sợ lỗ. Người như chúng ta không ghen tị nổi đâu.”

“Quá kiêu ngạo, trước đây có nhà đầu tư của tôi đi bàn hợp tác với hắn, cái dáng vẻ coi trời bằng vung đó, chậc chậc.”

Tay cầm ly rượu của tôi lệch đi, làm đổ lên tay áo hắn.

“Ây da Phó tổng, uống nhiều rồi à?”

“Hơi choáng, cầm không vững, xin lỗi nhé Triệu tổng.”

“Không sao không sao.”

Tôi cười giả lả, thu lại cảm xúc.

Kiêu ngạo, coi trời bằng vung?

Bọn họ dựa vào đâu mà nói Du Ân của tôi như vậy?

Rõ ràng em ấy là một đứa trẻ rất đáng yêu, rất ngoan ngoãn.

Kinh thành rất lớn, lớn đến mức nếu không có ai cố ý, tôi và người thuộc tầng lớp như Đồng Du Ân sẽ không bao giờ vô tình gặp lại nhau nữa.


Gần đây Trình Nghiễn yêu đương, hai người ngọt ngào như mật. Thỉnh thoảng hắn vẫn quan tâm ông già cô độc như tôi: “Không định tìm thêm người nữa à? Vẫn còn nhớ thằng nhóc kia hả?”

“Sao có thể chứ.” Tôi cười nhạt như mây gió, giống như tôi thật sự đã quên hắn rồi.

Đúng lúc đó Tống Dương đẩy cửa bước vào, gấp gáp nói: “Tối nay ai rảnh thì đi xã giao với tôi một chuyến đi. Tuyến quan hệ khó khăn lắm mới bắt được, mau mau mau.”

Tôi và Trình Nghiễn nhìn nhau, hắn lên tiếng trước: “Xin lỗi xin lỗi, tối nay tôi đã hứa đi xem phim với tiểu tổ tông nhà tôi rồi.”

Tôi thở dài: “Được thôi, tôi không có việc gì, tôi đi với cậu.”

Tôi có chút hối hận với quyết định đó.

Khoảnh khắc nhìn thấy Đồng Du Ân, hắn đang lười biếng dựa vào sofa, đôi chân dài vắt chéo, còn một cậu trai trẻ tuổi xinh đẹp thì quỳ trên thảm ngoan ngoãn tựa lên đầu gối hắn.

Ánh mắt giao nhau, lạnh nhạt đến thấu xương.

Tim tôi như bị xoắn lại, vừa muốn đến gần, lại càng muốn bỏ chạy.

“Ôi chao Đồng tổng, cảm ơn ngài nể mặt.”

Tống Dương nâng ly rượu, nháy mắt với cậu trai kia. Cậu ta lập tức hiểu ý, ngoan ngoãn rót rượu đưa cho Đồng Du Ân.

Hắn cười rất nhạt, như ban thưởng mà xoa đầu cậu ta. Ly rượu khẽ lắc lư, hắn chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

Tống Dương cũng không để bụng, uống cạn một ly rồi giới thiệu: “Đây là Phó tổng của bọn tôi.”
Góc kiếm xèn mua raw ༎ຶ⁠‿⁠༎ຶ

Nếu bbi thích truyện hề hề như này và muốn đọc thêm thì có thể ủng hộ tinh thần cho Đùng bằng cách nhấn vào link mua sắm bên dưới nhoo~

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Ứng dụng hiện tại không hỗ trợ đọc truyện🔥

Bé iu nhấn đồng ý đổi trình duyệt để đọc truyện nha.

×

Góc năn nỉ follow

Nếu bạn cùng gu truyện tẻn tẻn
Thì follow page để cập nhật truyện mới siu hay nhé ✨

Đi tới Facebook để follow
Đã follow rồi nhen
Tùy Chỉnh Giao Diện